Công Ty Cổ Phần Bệnh Viện Quốc Tế Đồng Nai

Địa chỉ: Tầng 9 số 1048A, đường Phạm Văn Thuận, Phường Tân Mai, thành phố Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai, Việt Nam.

Điện thoại: 0251 3 955 955 Email: dvkh@bvquoctedongnai.com

Cuộc thi viết Nhắn gửi người phụ nữ tôi yêu - Bài dự thi số 12 | Bệnh viện Quốc Tế Hoàn Mỹ Đồng Nai
Hoạt động nội bộ

Cuộc thi viết Nhắn gửi người phụ nữ tôi yêu - Bài dự thi số 12

12-03-2020

GỬI NGƯỜI CON THƯƠNG NHẤT


     Giữa cuộc sống nhộn nhịp với bộn bề lo toan, có những lúc lòng chợt chậm lại để nhớ về những chuyện khiến cho tim mình thổn thức. 

     Với nhiều người, phụ nữ  là người đem lại nhiều cảm hứng, nhiều tình cảm thiêng liêng khiến chúng ta luôn hướng về. Nhưng với tôi, người đem lại cảm hứng, động lực là bố mình.

     Hôm nay đây, khi cả thế giới tôn vinh về phụ nữ của mình, về mẹ, vợ, chị,.. thì cho tôi  được tôn vinh  người cha của mình vì với tôi bố vừa là bố cũng vừa là mẹ trong 14 năm qua.

     Mẹ mất khi tôi vừa tròn 15 tuổi, cái tuổi không bé nhưng cũng chưa đủ lớn để hiểu hết sự mất mát to lớn đến nhường nào. Ngày mẹ mất, bố khóc và suy sụp rất nhiều, nhưng bố vẫn đứng dậy để thay mẹ lo toan gánh vác hết mọi việc. Từ những bữa cơm, những trận ốm, đến những kỳ thi chuyển cấp,... bố luôn đồng hành cùng tôi. Ngày tôi lấy chồng, giọt nước mắt ấy lại rơi trên gương mặt hao gầy của bố, bố khóc rất nhiều và nói: “Vào chào mẹ đi rồi còn về nhà chồng”. Chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại chẳng muốn đi, 2 bố con không ai nói ai chỉ biết quệt vội hai hàng nước mắt rồi đi.

     Đến ngày tôi sinh con, tôi được về ngoại ở cữ, như người khác thì bà ngoại sẽ là người chăm sóc, nhưng với tôi thì khác, bố là người lo hết tất cả. Từ những bữa cơm cữ, quần áo, khăn tã, đến bế cháu, dỗ cháu, cho cháu ăn,... mọi thứ mọi việc đều một tay bố làm hết cho tôi. Tôi vẫn hay chọc bố rằng “người ta là cháu bà nội tội bà ngoại, còn nhà mình thì cháu bà nội tội ông ngoại". Cứ như vậy đến khi sinh bé thứ hai, bố cũng chăm tôi như thế.

     Bố là người đã tiếp cho tôi động lực, cho tôi sức mạnh vượt qua nhưng khó khăn trong cuộc sống. Mặc dù luôn tỏ ra lạnh lùng và chẳng khi nào tâm sự với con cái nhưng tôi biết bố là người giàu tình cảm.

     Chưa một lần tôi mở miệng để nói lời yêu thương, lời cảm ơn cũng chẳng có can đảm để chui vào lòng và ôm bố, qua bài viết này tôi muốn gửi lời đến bố: ”Con thương bố nhiều lắm, cảm ơn bố đã ở bên con, giúp đỡ và che chở cho con suốt quãng đường vừa qua, con cầu chúc cho bố sống thật hạnh phúc, có thật nhiều sức khỏe đễ mãi mãi ở bên chúng con, che chở chúng con. Con yêu bố!”.

Tác giả: Nguyễn Thị Kim Anh - Khoa Ngoại Tổng Quát