Công Ty Cổ Phần Bệnh Viện Quốc Tế Đồng Nai

Địa chỉ: Tầng 9 số 1048A, đường Phạm Văn Thuận, Phường Tân Mai, thành phố Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai, Việt Nam.

Điện thoại: 0251 3 955 955 Email: dvkh@bvquoctedongnai.com

[BÀI DỰ THI MÃ SỐ 65_Cuộc thi "Thư Gửi Con" 2018] Chị Phạm Thị Thu Huyền | Bệnh viện Quốc Tế Hoàn Mỹ Đồng Nai

[BÀI DỰ THI MÃ SỐ 65_Cuộc thi "Thư Gửi Con" 2018] Chị Phạm Thị Thu Huyền

25-08-2018

Sau đây chính là bài dự thi của mẹ Phạm Thị Thu Huyền

Gửi người đàn ông bé nhỏ của đời tôi. Vậy là tôi và anh đã ở bên nhau được 1 tháng 21 ngày rồi. Quãng thời gian không quá dài nhưng cũng đủ để thay đổi hầu hết cuộc sống thường ngày của tôi. Cái ngày tôi báo tin cho ba anh là có anh,ba anh nhìn tôi cười cười và phán một câu xanh rờn:" hèn chi dạo này thấy heo mập vậy". Hix tụt hết cảm xúc. Mà kệ có anh là khoái rồi, tự an ủi rằng thời gian tới mình còn mập còn xấu xí hơn nữa,lo gì. Từ một người ham ăn ham ngủ tôi phải kìm chế lại những thú vui đó của mình để nghiên cứu và thực hành những cái gì có lợi cho anh nhất. Rồi lần đầu thấy anh qua siêu âm,tôi mắc thêm cái bệnh khoe khoang vì tôi có thêm một anh chàng đẹp trai bên cạnh (hihi đi khoe khắp nơi với vẻ mặt hớn hở như vớ được vàng). Thời gian cứ thế trôi đi kèm với trọng lượng tôi ngày một tăng,vết rạn ngày một nhiều và được nhận thêm vài câu nhận xét đại loại như " bà bầu xấu nhất bệnh viện" hoặc " em xấu nhì thì không ai dám nhận xấu nhất". Hì hì kệ đi,cứ ăn cứ ngủ miễn sao anh khỏe mạnh là được. Rồi một hôm tôi cảm nhận được cú đạp đầu tiên của anh,cảm giác rất khó tả, tôi lại đi khoe khoang tiếp (bệnh này càng ngày càng nặng). Ngày nào cũng hóng anh đạp để biết được anh vẫn khỏe mạnh ,nhưng anh cũng thất thường lắm, ngủ và thức không theo giờ giấc gì cả,có khi cả buổi chiều không dậy chơi làm người ta sợ rồi suy nghĩ lung tung,cuối cùng phải chọc anh hoài anh mới dậy, lúc đó mới biết là anh ngủ (làm hết hồn). Rồi ngày định mệnh cũng đến,chưa tới ngày mà tôi bị thiểu ối bác sĩ kêu nhập viện theo dõi. Méc ba anh mà nước mắt rưng rưng sợ anh có chuyện gì. Tối đến tôi với ba anh lại khăn gói lên đường vào viện,tim thai xấu phải theo dõi 2 tiếng 1 lần, cả đêm không tài nào ngủ được. Và sáng hôm sau tôi quyết định mổ. Từ trước tới giờ nghe tới bị kim đâm hay chích thuốc là tôi sợ xanh mặt rồi chứ nói gì đến chuyện lên bàn mổ, vậy mà hôm đó tôi rất can đảm ( chắc anh là động lực đó). Lên đường đi mổ mà tôi không thấy sợ chút nào. Và rồi chúng ta gặp nhau từ ngày đó. Giờ đây thấy anh nằm ngủ say trong vòng tay và được nắm lấy bàn tay nhỏ xinh thì còn gì hạnh phúc hơn nữa. Chúng ta sẽ cùng nhau đi suốt quãng đời còn lại. Cuối thư tôi muốn nhắn nhủ với anh rằng: con trai à,sau này dù trên đường đời có nhiều chông gai và khó khăn khiến con vấp ngã con hãy nhớ vẫn luôn có mẹ bên con và dõi theo con, ba mẹ sẽ cố gắng để mang lại thật nhiều hạnh phúc cho con. Yêu con

Xem toàn bộ bài dự thi vòng sơ khảo tại đây: https://goo.gl/EMkRVn