Công Ty Cổ Phần Bệnh Viện Quốc Tế Đồng Nai

Địa chỉ: Tầng 9 số 1048A, đường Phạm Văn Thuận, Phường Tân Mai, thành phố Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai, Việt Nam.

Điện thoại: 0251 3 955 955 Email: dvkh@bvquoctedongnai.com

[BÀI DỰ THI MÃ SỐ 61_Cuộc thi "Thư Gửi Con" 2018] Chị Nguyễn Thị Trang | Bệnh viện Quốc Tế Hoàn Mỹ Đồng Nai

[BÀI DỰ THI MÃ SỐ 61_Cuộc thi "Thư Gửi Con" 2018] Chị Nguyễn Thị Trang

25-08-2018

Sau đây chính là bài dự thi của mẹ Nguyễn Thị Trang

      Chào con trai của Mẹ, Thật sự Mẹ dự định viết vài dòng tâm sự với con trai Mẹ lâu lắm rồi, vậy mà chưa thực hiện được, nay có cuộc thi “Thư gửi Con - Hành Trình Vượt Cạn” do Bệnh viện Quốc Tế Hoàn Mỹ Đồng Nai tổ chức, Mẹ lại có thêm động lực để viết vài lời gửi con trai Mẹ. Dù biết để Con đọc được và để hiểu được tất cả thì chắc còn lâu lắm..hi Mới đó mà đã được chín tháng con chào đời rồi, nói ra thì thấy nhanh chứ trông từng ngày thấy lâu lắm Con à! Bố mẹ cưới nhau từ cuối năm 2014 mà mãi cuối năm 2017 mới có Con, do muốn chuẩn bị tâm lý làm Cha làm Mẹ, rồi thì chuẩn bị kinh tế để con có cuộc sống đủ đầy,... nhiều nhiều lý do lắm, ai cũng hỏi sao chưa có con, hay là... tịt. hihi. Rồi sau ba năm thì Bố mẹ cũng quyết định có Con, may sao có được Lộc trời ban, Bố mẹ vui mừng hạnh phúc vỡ oà khi biết mình chuẩn bị được làm Bố, làm Mẹ. Rồi cũng như mọi người phụ nữ khác, Mẹ cũng trải qua 9 tháng 10 ngày thai kì. Con biết không từ ngày Mẹ biết Mẹ mang trong người giọt máu của mình Mẹ vui lắm, ngày nào cũng rủ rỉ nói chuyện, tâm sự với con cả. Có Con dường như cuộc sống Mẹ cũng thay đổi nhiều lắm, Mẹ biết từ tốn hơn, quan tâm bản thân, chăm sóc mình hơn, ăn uống rồi đủ thứ nữa cái gì cũng “vì Con”. Khi Mẹ mang thai Con, Bố con là người hạnh phúc lắm Con trai à, ở cái tuổi mà bạn bè ai ai cũng có con bồng con bế rồi, thì giờ gần 35 tuổi Bố con mới có được Con, nên mọi tình thương yêu, quan tâm chăm sóc Bố con dành tất cả trọn vẹn cho Mẹ con mình, từ ăn uống, sinh hoạt,... mọi cái có thể làm là Bố con làm hết, cũng vì Con đó Con trai à! Trong suốt thai kì hầu như mẹ không bị nghén, không mệt mỏi, mà lại thấy vui con à, mỗi ngày đều có con trai Mẹ ở bên, ngay trong bụng mình, cảm giác hạnh phúc khó tả... Biết Mẹ có thai mọi người hai bên Nội, Ngoại lại càng quan tâm Mẹ nhiều hơn nữa, Mẹ thấy hơi ganh tị với Con rồi đấy.😉

    Bà Ngoại con và hai Dì con là lo lắng, sốt sắng nhất, lên mạng tìm hiểu bà bầu thì ăn gì tốt, không ăn được gì, làm gì và kiêng không làm gì, ôi đủ thứ... ngày nào cũng gọi cũng nhắn tin Zalo cho Mẹ, nhiều khi chỉ biết cười trừ, ậm ừ cho qua, vì nói nhiều thứ quá mà... Trước kia khi còn chưa mang thai, Mẹ lười ăn, và đặc biệt không bao giờ uống sữa, vậy mà không biết sao Mẹ lại ăn uống điều độ, uống cả chín hộp sữa to, thuốc bổ, sáng nào cũng chai to chai nhỏ nước cam, nước dừa, mía, ... đơn giản là vì giờ Mẹ đã có Con. Thú vui giải trí mỗi khi rảnh rỗi không còn cầm điện thoại lướt facebook, zalo “tám” chuyện trên đời dưới đất hay tải game, ứng dụng chụp hình, chỉnh sửa hình ảnh,... nữa mà thay vào đó là tìm hiểu các bài viết, kiến thức khi chuẩn bị “lâm bồn”, chăm con, ... tham gia các trang “hội sữa Mẹ”, “Hành trình vượt cạn”, tải ứng dụng hỗ trợ thai kì. Không nghén nhiều nhưng nhiều khi Mẹ cũng lấy con ra để “hành hạ” Bố con tí đó con trai à, Mẹ biết Bố thương Con nên Mẹ muốn gì, thích gì Bố con cũng “chịu khó” chiều lắm. Cười thầm thôi...hihi.🤣🤣🤣

       Từng ngày trông ngóng đếm thời gian sao cho nhanh nhanh để hết thai kì được gặp Con, Con biết không Bố Mẹ biết rõ hôm nay là mấy tháng mấy ngày từ khi Con hình thành luôn đó, là Con hiểu Bố Mẹ nôn gặp Con như thế nào rồi đấy! Con là con đầu mà, nên cái gì Bố Mẹ cũng bỡ ngỡ, nhờ mọi người hai bên gia đình Nội Ngoại, chị em, bạn bè chỉ dẫn, giúp đỡ,... rồi cũng trải qua chín tháng thai kì tốt đẹp, cũng là hoàn thành các kì siêu âm, xét nghiệm quan trọng, và chuẩn bị tươm tất mọi thứ để đón chào Con! Do muốn được về Ngoại sinh nên Bố Mẹ xin phép ông bà Nội con cho Mẹ con mình về Ngoại, ngày Mẹ con mình chuẩn bị khăn gói về Ngoại, Mẹ biết Bố con là người buồn nhất. Vì suốt thời gian qua ngày nào Bố cũng sờ bụng Mẹ và nói chuyện thủ thỉ với Con mà, nay mình đi Bố ở nhà có một mình, đi làm về có một mình, buồn lắm mà Bố con không nói, mà lại còn động viên Mẹ nhiều, nào là cố gắng giữ sức khoẻ, ăn uống để chuẩn bị đón Con chào đời, về phần Bố không phải lo, Bố lớn rồi Bố tự lo được, Bố nói mà Mẹ nghẹn ngào, xúc động lắm Con à, vì Con - Bố chịu tất cả chỉ mong Mẹ con mình được an nhiên, vui vẻ hạnh phúc, có được tất cả những gì tốt đẹp nhất! Mười ngày về Ngoại, Ông bà chăm sóc Mẹ con mình rất chu đáo, cẩn thận. Con cũng là đứa cháu đầu tiên của Ông bà nên mọi tình thương, yêu mến Ông bà dành tất cả cho Con! Dù đã chuẩn bị tâm lý và tìm hiểu kĩ khi “vượt cạn” nhưng Mẹ vẫn rất lo lắng và sợ hãi, nhưng ở đâu đấy vẫn “dậy” lên tia sáng là sắp được gặp Con rồi, gặp Con, Mẹ lại tự trấn an lấy lại bình tĩnh hơn.

       Cái gì đến thì cũng phải đến thôi, sáng Mẹ vẫn bon bon chạy xe đi mua đồ ăn theo ý mình, làm như có linh cảm gặp Con sao đó, Mẹ chuẩn bị mọi thứ và y như rằng tối đó Mẹ có “dấu hiệu” sinh, Mẹ nhập viện nhưng mãi 1 đêm 1 ngày con mới chịu ra gặp Bố Mẹ. Người ta nói đúng, không gì bằng đau đẻ, giờ thì Mẹ mới biết, cảm giác đó thật là “Yomost”. Tự nhủ cố gắng lên, cố gắng để được gặp Con trai yêu. Mọi đau đớn không còn là gì khi Mẹ nghe tiếng khóc ré lên “oe oe”, cô hộ sinh nhấc con lên cho Mẹ xem hình hài Con, nhìn Con của Mẹ đầy đủ tứ chi, khuôn mặt đủ đầy không khiếm khuyết gì tự nhiên Mẹ cũng thở phào nhẹ nhõm, Mẹ nghe cô nói “con trai nhé, nặng 3kg” và nhẹ nhàng đặt con “da tiếp da” Mẹ, mọi thứ xung quanh Mẹ dường như ngừng lại ngay lúc đó, nước mắt lăn dài, giây phút của tình Mẫu tử thiêng liêng này.... 21h35’ ngày 25/11. Mẹ chỉ biết Mẹ đã có Con, Mẹ đang được ôm con, Mẹ đã cảm nhận được nhịp tim đập của Con, được sờ vào da vào thịt Con, ôi “núm thịt” của Mẹ. Rồi Mẹ con mình đã được đưa ra khỏi phòng sinh, thấy mọi người đang nhấp nhỏm, trực chờ ngoài cửa trông ngóng lo lắng cho 2 Mẹ con mình, Mẹ lại càng nghẹn ngào, hạnh phúc hơn nữa. Không giấu được niềm vui, niềm yêu thương Bố con ẵm con lên rồi thì thầm vào tai con “cảm ơn Con”! Con biết không, chỉ mỗi tên gọi ở nhà cho Con thôi mà cũng đủ làm mọi người nhức đầu rồi, ai ai cũng muốn đặt tên cho con mà, nhất là 2 Dì của Con đó, hết tên Tom, Ken, Mon rồi thì cuối cùng sau 1 ngày con chào đời thì thống nhất lấy tên là Subin. Mới thế đã mệt rồi, huống hồ gì tên thật, ôi thôi nhức đầu lắm. Đêm mới sinh Mẹ không tài nào ngủ được, nằm ngắm nhìn con trai yêu của Mẹ, rồi mơ màng nghĩ sao mình lại sinh được đứa con như này, nhớ lại lúc sinh... ôi đủ thứ.

     Nắm bàn tay nhỏ bé xíu lòng lại thấy lâng lâng cảm giác hạnh phúc vỡ oà khó tả. 5 ngày ở bệnh viện không phải là thời gian dễ dàng với Mẹ, phần đau vết thương sau sinh, phần sữa chưa về, phần chưa cho con bú được, phần còn bỡ ngỡ lần đầu làm Mẹ, nào là cho con bú ,Con ị con tè, mặc/ thay bỉm, quần áo... Mẹ sợ, Mẹ sợ làm không được, Mẹ sợ làm con đau, Mẹ sợ đủ thứ... Mẹ thật sự mệt mỏi, căng thẳng lắm Con ạ, nhưng nhờ có Ông bà Ngoại, Bố con, và 2 Dì, mọi người ở bên an ủi, động viên, giúp đỡ, Mẹ cũng vượt qua. Tưởng đâu Con ngoan, ăn no lại ngủ, qua được thời gian khủng hoảng này, ngờ đâu khi xuất viện về nhà Con còn khó chịu, quấy hơn nữa, ngày con ngủ, đêm con thức khóc la om sòm, cả nhà không ai ngủ được, thay nhau ôm bế Con. Có Con mọi thứ xung quanh Mẹ cũng thay đổi hoàn toàn, kể cả mọi người, đêm nào cũng vậy đèn nhà sáng cả đêm, tiếng ru tiếng khóc oe oe của con làm căn nhà nhỏ rộn ràng hơn, cứ như vậy ròng rã hơn 2 tháng con mới ổn định, biết ngủ đêm. Mẹ biết ai cũng mệt mỏi, cũng vất vả lắm, nhưng vì thương con thương cháu nên mọi thứ đều trôi qua rất nhẹ nhàng. Có Con, Mẹ mới biết thương bà Ngoại con nhiều hơn, hiểu được sinh ra và nuôi dưỡng 1 đứa trẻ quả thật không dễ dàng, khổ nhọc, vất vả biết bao nhiêu! Rồi ngày qua ngày con dần lớn lên trong sự yêu thương, đùm bọc của Bố Mẹ, Ông bà Ngoại và mọi người, Con biết ê a nói chuyện, cười đùa, rồi lẫy, trườn, ngồi... từng giai đoạn của Con lớn phát triển lấy làm niềm vui lớn cho gia đình, có Con ai cũng bận rộn hơn, do có thêm đứa con nít nhiều việc nhiều thứ phải làm phải lo phải chuẩn bị lắm Con à. Ai nuôi Con mà không mong muốn con mình luôn mạnh khoẻ, vui vẻ cơ chứ, Con bệnh sốt, ho khóc cả đêm không ngủ, lại còn trớ sữa nhiều, Mẹ mới biết và hiểu thế nào là tình Mẹ, con đau con ốm con khó chịu thì người Mẹ còn đau hơn con mình nữa, cả đêm thức trắng không dám ngủ, trực con, trông con, mong Con ngủ được giấc ngon lành, mau khoẻ.

       Đúng như ông bà ta dạy “có nuôi con mới biết lòng Cha mẹ”... Mẹ càng thấy thương Ông bà con hơn. 1 tháng, 2 tháng, 3 tháng rồi 3 tháng 10 ngày hết cữ, ... dần cho tới nay 9 tháng, Bố con còn hay nó là biết bao giờ cho được 3, 4 cái 6 tháng nhỉ? Ừ thì ai cũng mong con nhanh lớn mà, nuôi con thì biết bao giờ mới hết lo hết nghĩ, con nhỏ lo nhỏ con lớn lại lo lớn ấy mà, nhưng thôi hiện tại con Mẹ được 9 tháng rồi, biết bao nhiêu là khó khăn, biết bao nhiêu là bỡ ngỡ chăm con, cuối cùng Mẹ cũng đã vượt qua. Khi nhìn Con say giấc ngủ Mẹ ngắm nhìn Con mãi không chán, càng ngắm càng yêu càng thương Con nhiều hơn, chỉ mong Con của Mẹ luôn khoẻ mạnh, bình an, có giấc ngủ ngon như thế này là đủ lắm rồi, Mẹ không cần con trai Mẹ phải giỏi giang, phải làm ông này bà kia, phải thế này phải thế kia, Mẹ chỉ mong Con phát triển tốt, làm người tốt, biết suy nghĩ, hiểu đạo lí, luôn an nhiên với cuộc đời này thôi là đủ lắm rồi! Vậy mới nói ước mơ, mong muốn của tất cả mọi Người Mẹ thật ra chỉ vậy thôi,đơn giản lắm! Dù cuộc sống ngoài kia đầy bon chen, mệt mỏi nhưng về nhà thấy Con, được ôm Con thôi Mẹ cũng đủ thấy hạnh phúc, đời tươi đẹp lắm rồi! Với Mẹ, Con là tất cả, là tài sản quý giá nhất của Mẹ, Mẹ sẵn sàng hi sinh chấp nhận tất cả để đổi lấy nụ cười của Con, Con trai à! Tình Mẹ luôn thiêng liêng cao cả và bất tử nhé Con! Bây giờ thì hãy ngoan ngoãn ăn no, ngủ ngon, chơi ngoan, mau lớn Con yêu nhé!

      “Con dù lớn vẫn là Con của Mẹ, Đi suốt đời lòng Mẹ vẫn theo Con”. đếm thời gian sao cho nhanh nhanh để hết thai kì được gặp Con, Con biết không Bố Mẹ biết rõ hôm nay là mấy tháng mấy ngày từ khi Con hình thành luôn đó, là Con hiểu Bố Mẹ nôn gặp Con như thế nào rồi đấy! Con là con đầu mà, nên cái gì Bố Mẹ cũng bỡ ngỡ, nhờ mọi người hai bên gia đình Nội Ngoại, chị em, bạn bè chỉ dẫn, giúp đỡ...

 

Xem toàn bộ bài dự thi vòng sơ khảo tại đây: https://goo.gl/EMkRVn