Công Ty Cổ Phần Bệnh Viện Quốc Tế Đồng Nai

Địa chỉ: Tầng 9 số 1048A, đường Phạm Văn Thuận, Phường Tân Mai, thành phố Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai, Việt Nam.

Điện thoại: 0251 3 955 955 Email: dvkh@bvquoctedongnai.com

[BÀI DỰ THI MÃ SỐ 51_Cuộc thi "Thư Gửi Con" 2018] Chị Lê Thị Thúy Liễu | Bệnh viện Quốc Tế Hoàn Mỹ Đồng Nai

[BÀI DỰ THI MÃ SỐ 51_Cuộc thi "Thư Gửi Con" 2018] Chị Lê Thị Thúy Liễu

23-08-2018

Sau đây chính là bài dự thi của mẹ Lê Thị Thúy Liễu

" Thân gửi con trai yêu dấu của mẹ - NGUYỄN LÊ ĐĂNG KHOA "

Mới đó thôi mà nay con đã được 1 tháng 17 ngày rồi. Thời gian trôi qua nhanh quá con nhỉ mới ngày nào đó con còn trong bụng mẹ. Tuy con mới được có 1 tháng 17 ngày nhưng từ lúc mới sinh ra đến giờ con phải chịu nhiều đau đớn. Thấy mà thương con. Con biết không? Lúc mẹ còn mang thai mẹ đi khám thai theo lịch tái khám của bác sĩ thì hôm ấy bác sĩ bảo mẹ phải nhập viện, mẹ nghe sợ quá mẹ bật khóc chỉ hỏi được từ tại sao thôi. Bác sĩ bảo là máu truyền qua thai nhi kém cần nhập viện để bác sĩ theo dõi và có gì bác sĩ sẽ cho mẹ sinh luôn. Nghe xong mẹ lại càng sợ vì mẹ chưa chuẩn bị tinh thần để nhập viện con nè. Mẹ khóc quá trời và nói không lên lời, ba con ngồi an ủi ,khuyên mẹ đừng sợ có ba ở đây rồi ba con càng nói mẹ lại càng khóc, càng sợ. Rồi một hồi ba dẫn mẹ đi làm thủ tục nhập viện lúc đó là 6h tối. Mẹ vẫn còn nhớ như in những ngày đó mẹ không thể nào quên được con à. Đến giờ nhớ lại mẹ vẫn còn thấy sợ. Mẹ sợ con gặp chuyện gì lắm. Sợ lắm con biết không, đo tim thai 2 3 lần vẫn không được. Nguyên 1 đêm đó bác sĩ cứ 1 2 tiếng là đo cơn gò, tim thai mẹ không ngủ được gì hết trơn. Rồi sáng hôm sau bác sĩ cho mẹ đặt túi nước thì 1 tiếng sau tử cung mẹ mở 3 phân. Bác sĩ khám bảo tử cung mở nhanh và cho mẹ lên phòng sanh gấp có thể mẹ sinh nhanh. Rồi mẹ được đưa lên phòng sinh, trước khi lên mẹ gọi cho ba con nói đem đồ lên phòng sinh cho mẹ và gọi bà nội con đem đồ lên bệnh viện cho con. Nhưng lên phòng sinh rồi cứ 1 2 tiếng mẹ cũng được bác sĩ đo tim thai, cơn gò và khám xem tử cung mở bao nhiêu rồi. Lúc đó là 3h chiều, mẹ nghĩ bác sĩ nói mẹ sinh nhanh thì chắc trong tối nay hoặc có thể 2 3 tiếng nữa là mẹ được gặp con rồi. Nhưng mọi chuyện không như mẹ nghĩ đến 6h chiều mà mẹ vẫn chưa sinh con trong khi đó mấy người lên chung với mẹ họ đi sinh hết trơn. Thấy người ta đau bụng vô cái em bé khóc mà sao mẹ đợi hoài cũng không thấy đau bụng. Rồi tới 3h sáng vẫn chưa sinh nữa vậy là khi đó bác sĩ chích thuốc dục sinh và làm mềm tử cung cho mẹ rồi 1 hồi mẹ đau bụng chịu không nổi luôn. Đã đau bụng mà bác sĩ cứ bắt nằm thẳng đo cơn gò, tim thai mẹ chịu không được mẹ cong người luôn cái bác sĩ la mẹ. Rồi mẹ đau quá chịu hết nổi, mẹ thở không nổi nữa luôn lúc này bác sĩ cho mẹ thở oxi luôn con. Khi đó mẹ muốn rặn lắm luôn mà bác sĩ kêu rặn rách tử cung ráng chịu chứ em bé không ra đâu. Đến gần 4h bác sĩ khám cho mẹ và cho mẹ lên ca mổ gấp. Hichic. Mẹ nghe được đi mổ mẹ mừng lắm luôn. Mà con biết không không phải lên ca mổ chuyển qua phòng mổ là mình được mổ đâu con. Hôm đó mẹ chuyển qua phòng mổ rồi bác sĩ gọi ba con lên nhận đồ của mẹ như vòng vàng gì đó với ký giấy mổ. Mẹ tưởng gặp người nhà đưa đồ vậy là xong rồi chứ ai ngờ phòng mổ đông quá chưa có phòng trống mẹ phải chờ và xếp hàng khi phòng trống mới được vô mổ. Qua đây cũng bị bắt nằm thẳng đo tim thai, cơn gò nữa con. Mẹ sợ cái đó lắm luôn mà không thoát được. Đo cho mẹ không được bác sĩ chửi mẹ và bắt ép mẹ ký vào tờ giấy em bé có vấn đề gì bệnh viện hoàn toàn không chịu trách nhiệm. Mẹ sợ quá mẹ không ký rồi van xin bác sĩ luôn, bác sĩ mổ ra thấy tội quá cho mẹ vô phòng mổ. Mẹ cũng tưởng vô được phòng mổ là mọi chuyện ổn rồi không còn chịu đau nữa nhưng vô đó còn phải đợi bác sĩ dọn dẹp vệ sinh phòng và chuẩn bị dụng cụ nữa. Rồi 5h mấy mẹ mới được lên giường mổ. Bác sĩ sát trùng lưng cho mẹ để chích thuốc tê. Mẹ đau quá bác sĩ cột mẹ lại và nói nếu cử động là phải sát trùng lại từ đầu nghĩa là phải đợi nửa tiếng nữa mới được chích thuốc tê và bắt đầu mổ. Rồi chích thuốc bác sĩ che mắt mẹ lại mẹ chỉ nghe tiếng dao kéo dưới bụng mình chứ bác sĩ làm gì mẹ cũng chẳng biết nữa. Rồi đến lúc 6h mẹ nghe được tiếng khóc oe oe của con. Bác sĩ bảo là con trai chúc mừng mẹ nhé, 2ký 2. Mẹ nghe được tiếng khóc của con là bao nhiêu đau đớn tan biến, nhẹ nhõm cả người con à. Rồi bác sĩ cho con hôn lên má mẹ xong đưa con xuống phòng nhi để bác sĩ xử lý vết mổ cho mẹ. Xong 7h30 mẹ được đưa ra phòng hồi sức. Lúc 10h là bác sĩ đem em bé ra giao cho từng mẹ để đưa cả mẹ và bé ra giường bệnh thì mẹ ai ai cũng có con nằm bên cạnh. Mẹ đợi mãi mà vẫn không thấy con ra với mẹ. Và cuối cùng bác sĩ nói mẹ là em bé yếu quá nên đã được đưa về khoa nhi cho bác sĩ ở đó họ chăm sóc. Rồi 10h30 mẹ được đưa ra giường bệnh 1 mình với tâm trạng buồn tủi, lo âu. Ra ngoài mẹ thấy xung quanh mẹ là 2 bên ông bà nội ngoại và ba con đã đứng sẵn ở đó chờ đợi con ra. Vậy mà chờ đợi chắc cũng 1 ngày 1 đêm mà chỉ có mẹ. Ai cũng hỏi mẹ em bé đâu mẹ khóc mà không trả lời được. Mẹ đã buồn tủi, lo lắng rồi mọi người cứ hỏi dồn dập làm mẹ khóc thêm mà không nói được gì. Vậy là mẹ nằm viện 1 mình mà không có con bên cạnh. Hic. Thấy ai ai họ cũng có con bên cạnh nhìn mà tủi thân ôm gối khóc 1 mình không để ba con thấy mẹ khóc. Hàng ngày ba con xuống khoa nhi thăm con và hỏi bác sĩ tình trạng sức khỏe con hàng ngày. Ngày ba con xuống thăm thì bác sĩ nói con yếu thở oxi, con ăn được ít lắm có 5ml sữa à trong khi đó những em bé khác ăn 20ml. Nghe mẹ lại càng sợ thêm và đợi qua hôm sau xem con khỏe chưa. Hôm sau ba đi thăm con thì bác sĩ lại bảo con bị vàng da phải nằm tủ kính rọi đèn. Mẹ vừa nghe vừa buồn vừa thương con,rồi hôm sau bác sĩ lại bảo con bị đường tiêu hóa kém không ăn được phải truyền dịch. Ôi con có biết cảm giác lúc này sao không? Chỉ muốn gặp con và muốn thay thế con chứ không muốn con hết bị này tới bị kia như vậy? Tại sao từ khi con mới sinh ra mà con đã bị hết này đến kia vậy?Mới sinh ra là bị lấy máu xét nghiệm rồi. Mẹ nằm viện 1 tuần mà không có con bên cạnh mẹ tủi thân vô cùng khi nhìn những người mẹ khác xung quanh. Mọi người ai cũng gọi hỏi thăm con ra chưa con khỏe chưa mà tim mẹ đau như thắt. 1 tuần mẹ được về nhà con về sau mẹ 1 ngày. Làm mẹ với bà ngoại với ba con phải ở lại bệnh viện ngủ ghế đá ở sân bệnh viện để hôm sau chờ con đón con về chung nè. Mẹ đang ngủ nghe bệnh viện gọi bảo làm thủ tục xuất viện cho con mà mẹ tỉnh ngủ luôn rồi nhịn ăn nhịn uống đếm từng giờ để được ôm con đón con về chung cùng mẹ nè. Mẹ đã vậy rồi mà mấy người ở bệnh viện cứ hỏi thêm vô con bị gì mà nằm khoa sơ sinh lâu vậy sao hết bệnh này đến bệnh kia vậy làm mẹ bật khóc và bỏ đi. Thấy con bị bệnh viện chích thuốc rồi lấy máu đến giờ tay vẫn còn bầm tím mà nước mắt mẹ tuôn trào. Rồi về nhà con ngoan lắm nè, con chỉ ngủ và ăn chứ con không khóc quấy mẹ nè. Con ngủ thì thôi chứ con dậy là con bú sữa xong con ngủ nữa chứ con không khóc. Con ngoan lắm. Trộm vía con sinh 2ký 2 về nhà đầy tháng con gần 3ký rưỡi và con cũng đáng yêu lắm, ba mẹ vui lắm. Đến ngày hôm nay thì không biết nói sao nữa cả. Từ ngày có con gia đình có thêm nhiều tiếng cười. Con mang lại niềm vui, hạnh phúc cho ba mẹ và nội ngoại nè. Đi xa 1 chút là nhớ con thôi con trai yêu của mẹ à. Đó là một đoạn đường cuối để gặp được con đó. Ba mẹ yêu con trai nhiều lắm. Mong con mau ăn chóng lớn , luôn khỏe mạnh và nghe lời ba mẹ.

Xem toàn bộ bài dự thi vòng sơ khảo tại đây: https://goo.gl/EMkRVn