Công Ty Cổ Phần Bệnh Viện Quốc Tế Đồng Nai

Địa chỉ: Tầng 9 số 1048A, đường Phạm Văn Thuận, Phường Tân Mai, thành phố Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai, Việt Nam.

Điện thoại: 0251 3 955 955 Email: dvkh@bvquoctedongnai.com

[BÀI DỰ THI MÃ SỐ 21_Cuộc thi "Thư Gửi Con" 2018] Chị Lê Thị Phương Thùy | Bệnh viện Quốc Tế Hoàn Mỹ Đồng Nai

[BÀI DỰ THI MÃ SỐ 21_Cuộc thi "Thư Gửi Con" 2018] Chị Lê Thị Phương Thùy

20-08-2018

Sau đây chính là bài dự thi của mẹ Lê Thị Phương Thùy

Gửi hai con gái yêu của Mẹ!

Mẹ tin rằng tất cả mọi thứ trên thế giới này đều bắt đầu bằng một chữ "Duyên" và việc hai con đến bên Mẹ cũng là một mối duyên được sắp đặt từ trước. Vậy là chị hai Coca đã đến bên mẹ được 3 năm, còn em Kiwi thì Mẹ đang nuôi dưỡng con trong bụng và mong ngóng từng ngày. Đối với mẹ, việc sinh ra và nuôi dạy các con là điều khiến mẹ tự hào và luôn tin rằng mình đã làm tốt nhất. Thiên chức làm mẹ thật cao quý đến nỗi mẹ tin chỉ có những ai đã làm Mẹ mới cảm nhận được điều đó. Từng ngày nuôi dưỡng trong bào thai, những lúc ôm bụng bầu nói chuyện, thì thầm to nhỏ với con đến nỗi mọi người xung quanh ngạc nhiên vì tưởng mẹ đang nói chuyện một mình. Có một vài lần mẹ phấn khích nói to đến nỗi cả một quán ăn quay lại nhìn mẹ, còn Ba con thì bật cười, nhưng Mẹ lại chẳng thấy ngại ngùng vì lúc đó Mẹ đang trò chuyện với con, với một thiên thần mà Mẹ luôn yêu thương, chờ đón. Rồi ngày ấy cũng đến, mẹ được nghe tiếng khóc "oe oe" đầu tiên của chị hai, vì lý do sức khoẻ mẹ bắt buộc phải mổ cấp cứu và nằm cách ly con suốt hơn 10 tiếng, mặc dù đã tưởng tượng ra cảnh sinh con ra bằng phương pháp sinh thường, được ôm con trong lòng và cho con bú những giọt sữa non đầu tiên. Mẹ nằm một nơi, con một nơi nhưng sao cảm giác lòng bồi hồi như mình đang bị thiếu một thứ gì đó quan trọng lắm, dù buồn ngủ nhưng mẹ không nhắm mắt được, mẹ nhớ như in mình nằm đếm từng giây từng phút và mỗi khi có bác sĩ đến gần giường là mẹ lại mong được bác sĩ cho ra phòng gặp con.

Thiên thần của mẹ, con nhỏ bé và xinh xắn lắm có biết không? Mẹ đã nằm ngắm con cả ngày không chán và tự nhủ rằng "mình thật giỏi, mình làm được rồi, mình sinh ra một thiên thần đáng yêu quá!" Những ngày tháng chăm sóc, nuôi dạy chị hai Coca quả là một cuộc chiến và mẹ đã cố gắng rất nhiều, học hỏi và trưởng thành hơn rất nhiều. Mẹ không còn là một cô bé được ông bà ngoại các con nuông chiều, chăm sóc, bảo bọc mà mẹ đã thành người bảo vệ, nuôi nấng các con. Mẹ đã được làm Mẹ của em bé, được chịu trách nhiệm nuôi dạy một sinh linh bé nhỏ trở nên một con người tốt, một người có ích cho xã hội. Mẹ biết mình cần cố gắng nhiều và nhiều hơn nữa trong suốt chặng đường còn lại. Lần thứ hai mang bầu, em Kiwi cũng đến với mẹ như một mối duyên, Ba Mẹ chờ mong con mãi, đến một ngày đẹp trời mẹ cảm thấy khác lạ và lúc đó cũng buồn vì thử bao nhiêu lần vẫn chưa có kết quả. Buổi sáng hôm đó Ba Mẹ và chị hai đã rất vui khi que thử hiện lên 2 vạch thật rõ, con đã đến bên gia đình ta. Ba con ngày càng có trách nhiệm hơn vì ý thức rằng mình đang bảo vệ và nuôi dưỡng một gia đình, một xã hội thu nhỏ. Chị hai Coca trở nên nghiêm túc hơn, ngoan hơn và tự lập hơn, ít đòi mẹ hơn từ khi biết mình có em, mẹ không hề bắt buộc nhưng mẹ tin chị hai Coca cảm nhận được điều đó. Còn mẹ, lần này đã có kinh nghiệm hơn nên mẹ tìm tòi, học hỏi thêm rất nhiều ở các lớp học tiền sản, mẹ chú tâm hơn đến các loại thực phẩm có ích cho sự phát triển của em Kiwi và mẹ siêng năng hơn trong việc thai giáo cho con từ trong bụng để con khi sinh ra sẽ cảm nhận được chúng ta là những người bạn, chúng ta là một gia đình. Mẹ thấy vui mỗi khi chị hai Coca sờ nhẹ vào bụng mẹ rồi cười, khi thì mếu máo "Em Kiwi ơi, chị bị đau ở chân, chỗ này nè,..." Cả gia đình ta đang rất mong chờ con, hãy phát triển và sẵn sàng đón chờ ngày chúng ta gặp nhau con nhé! Làm mẹ đối với mẹ là một nghề và mẹ tin ai đã thành công trong nghề làm mẹ sẽ thành công trong rất nhiều nghề khác khi bước ra xã hội. Mẹ yêu các con, yêu gia đình của chúng ta nhiều lắm!

Xem toàn bộ bài dự thi vòng sơ khảo tại đây: https://goo.gl/EMkRVn